HEALING | 39

Trong lúc dọn dẹp lại website, tôi tình cờ tìm thấy một bài viết cách đây 10 năm, viết mừng sinh nhật cho chính mình. “Hôm nay tôi 29 tuổi, phía trước vẫn là bầu trời.”

Tôi đọc đi đọc lại những dòng chữ viết khi mình còn tươi trẻ, tràn đầy hi vọng và hoài bão, những dòng chữ vừa ngây thơ vừa dũng cảm. Lâu lắm rồi chìm đắm vào những nỗi đau cả về thể xác và tinh thần, tôi không còn giữ được cho mình ngọn lửa rực rỡ ấy nữa. Từ bao giờ tôi dần trở thành một người ôm hoài những uất hận, đắng cay, muốn buông nhưng lại chưa bỏ được. Trong suốt hai năm, nhật ký đầy những căng thẳng, lo âu hầu như lặp đi lặp lại từ ngày này qua tháng khác. Nhưng ngẫm kỹ lại, sự già cỗi và mệt mỏi trong tâm thức phải chăng phần nhiều là tự mình gây ra? Chẳng phải tuổi 40 giờ là “new 30” hay sao? Tôi tự hỏi làm thế nào mình có thể thắp sáng lại hi vọng và nhiệt huyết, để giữ cho tâm hồn trẻ trung, cởi mở, giữ cho tâm trí thư thái, tích cực và lạc quan?

Tôi tự kiểm điểm lại những chặng đường đã qua, những lỗi lầm đã mắc phải, để đúc kết những bài học và khép lại một quãng đường vất vả. Ngoảnh lại, tự dưng nhận ra, thực sự xung quanh vẫn tràn ngập những điều đẹp đẽ, những niềm vui nhỏ, những bất ngờ thú vị, trong cuộc sống hàng ngày và cả những chuyến đi xa. Dù khó khăn hay hạnh phúc, tôi vẫn đứng vững đến giờ này, bên cạnh vẫn may mắn có bạn đời, gia đình và bè bạn luôn ủng hộ và giúp đỡ.

Những ngày này tôi tập sống giản dị và điều độ, dành thời gian và không gian để tâm trí tĩnh lặng nhiều hơn, để suy nghĩ, viết ra những điều còn vướng bận trong lòng và đúc kết những trải nghiệm của bản thân hay những kiến thức hữu ích từ sách vở.

Tôi học cách yêu việc làm việc nhà, lau chùi, quét dọn, để không gian sống của mình sạch sẽ, gọn gàng, loại bỏ những thứ không còn cần thiết ra ngoài, để những gánh nặng vật chất và tinh thần dần được dỡ bỏ.

Tôi học cách sống chậm và kiên nhẫn từ khu vườn ban công nhỏ của mình. Mỗi mùa mỗi thức hoa, xuân phong lữ, hạ cẩm tú cầu, thu cúc đại đóa, đông sơn trà. Chầm chậm lớn lên, đâm chồi, nảy lộc, đơm hoa, kết trái – những quá trình tự nhiên dục tốc bất đạt, từng bước tuần tự theo sự biến chuyển của mùa màng. Ngắm chú ong chăm chỉ, mỗi ngày đều ghé qua, đi từng khóm bông một hút từng chút mật, tự dặn lòng cũng phải sống thật chăm chỉ và kiên trì như thế.

Cuối cùng, khi nhận ra rằng dẫu có cố gắng loại bỏ những lo âu như thế nào thì cơ thể tôi vẫn ghi nhớ rõ những vết thương cũ, và dưới những tác động nhỏ nhất, người tôi lại nhói đau như thể vẫn đang trong tình trạng căng thẳng trước đây. Tôi nhận ra, thay vì cố chống lại những cảm xúc và phản ứng tự vệ đã thành phản xạ tự nhiên thì tôi chỉ có thể sống chung với lũ. Tôi học cách chấp nhận bản thân với tất cả những khiếm khuyết, sứt sẹo và cố gắng thật kiên nhẫn, khoan dung và yêu thương con người không hoàn hảo của mình một cách trọn vẹn. Rốt cuộc, người đầu tiên tôi phải học đối xử tốt chính là bản thân mình.

Thế rồi một sáng thanh mát cuối hè khi ngắm nhìn những tán lá xanh mát mình dày công chăm sóc bấy lâu, tôi nhận ra mình đang dần dần trở lại đúng với nhịp điệu vốn có của bản thân, hơi thở chậm lại, lúc đói thì ăn, buồn ngủ thì ngủ, có thời gian để nghĩ, viết, đọc, vẽ và cả học hành. Sáng tạo nhiều hơn, tiêu dùng ít đi. Thấy mình bắt đầu làm chủ được thời gian và không gian của bản thân. Tự dưng nhận ra cuộc sống hóa ra vốn đủ đầy và êm ái như thế.

Nhắm mắt lại, mùa hè đã trôi qua, mở mắt ra, thu đã đủng đỉnh tới.

Mùa thu này, tôi lại tự xốc lại tinh thần và hứa với lòng sẽ đi tìm lại ngọn lửa bền bỉ thắp sáng trong mình năm ấy.

Aesthetics 
in your inbox

Get FREE beautiful wallpapers!

Be part of the private club to receive updates on my art, favourite books, music & other poetic inspirations.

No spam, promise!

Aesthetics 
in your inbox

Get FREE beautiful wallpapers!

Be part of the private club to receive updates on my art, favourite books, music & other poetic inspirations.

No spam, promise!

Share your thoughts